지금 사용하고 계신 브라우저는 오래되었습니다.
알려진 보안 취약점이 존재하며, 새로운 웹사이트가 깨져 보일 수도 있습니다.
최신 브라우저로 업데이트 하세요!
오늘 하루 이 창을 열지 않음
주메뉴 바로가기 본문 바로가기 하단 바로가기

게시판 내용
베트남에서 가장 무서운것-싱싱뉴스 104호
작성자 한베문화교류 등록일 2013-12-02 16:15:33 조회수 990
베트남에서 가장 무서운 것
김영신/ 한베문화교류센터원장/ aozaikim@hanmail.net

내가 베트남에 살면서 가장 무서운 것은 길을 건널 때이다. 지난 호에 주택가에 위치한 공동묘지에 대해 소개하면서 뒷골이 댕기느니, 소름이 끼친다느니 라고 했지만, 그것은 기분상 그런 것이지 사실상 아무것도 아니다. 죽은 자가 무슨 수로 산 자를 공격하겠는가. 죽은 자는 죽은 자일 뿐이다. 그러나 횡단보도를 건너는 일은 내 목숨이 왔다 갔다 하는 정말로 무서운 일 중에 무서운 일이 아닐 수 없다. 20년을 살았지만 지금도 횡단보도를 건널 때 마다 십년감수를 하곤 한다.

몇 달 전에 한국에 입국한지 얼마 안 되는 베트남 신부의 남편으로부터 전화를 한 통 받았다. 이 남편이 대뜸 하는 말이 “제 아내가 신호등을 안 지켜요, 빨간 불인데도 막 길을 건너는데 미치겠어요.” 라고 하는데 나는 그만 웃음이 터져 나오고 말았다. 나도 한국에 가면 똑같이 그러고 다니기 때문이다.


내가 베트남 하노이에 처음 입국했을 때는 신호등이라는 것이 없었다. 횡단보도 라는 것도 없었다. 그냥 아무데서나 내가 건너고 싶은 곳에서 건너면 되었다. 그리고 수년이 지나 신호등이 하나 둘 씩 생기고 횡단보도도 생기기 시작했는데 이 신호등을 믿고 길을 건너다가 죽을 뻔 한일이 한 두 번이 아니다. 나는 분명히 초록색 불이어서 길을 건넜는데 좌 우에서 자동차와 오토바이가 떼거리로 달려오는 것이 아닌가. 이런 경험을 몇 번하고 난 후부터는 신호등을 보지 않고 좌우의 교통량을 보다가 차들이 적게 올 때 재빨리 건너게 되었다.

이런 습관이 몸에 배여 있어서 한국에 가서도 신호등을 무시하고 차가 안 오면 무조건 재빨리 뛰어서 길을 건너는 반문화적인 행동을 아주 자연스럽게 하고 다닌다. 여의도에서 이렇게 하다가 정말 죽을 뻔 했다. 8차선쯤 되는 넓은 도로에서 길을 건너야 하는데 아무리 살펴보아도 횡단보도도 없고. 지하도도 없었다. 내가 가야 할 빌딩은 바로 이 길만 건너면 된다. 그래서 좌우를 살펴보니 차가 한대도 안 오길래 막 뛰는데 어디서 나타났는지 수 많은 자동차가 빠른 속도로 쌩쌩 달려오는데 정말이지 여기서 죽는 것 아닌가 싶었다. 베트남의 자동차는 시속 30km로 달려오는데, 한국은 80km 로 달려오니 그야말로 눈 깜빡 할 새에 나는 자동차의 질주 속에 끼어서 옴짝달싹 못하고, 제발 자동차들이 나를 발견하고 피해가기를 바랄 뿐이었다.

한국에서 30년 이상을 살다가 베트남에 온 나도 이런데, 베트남에서 태어나서 쭉 살다가 한국에 간 신부들이 신호등을 지킬리가 있겠는가, 그래서 우리 신부교실에서는 한국에 가면 꼭 신호등을 지켜야 한다는 것을 거듭 강조해서 가르치고 있다. 한국 남편들은 베트남 아내가 신호등을 안 지키는 것이 이상하다 못해 한심스럽게 보일 것이다. 그 마음 충분히 이해가 간다. 나도 어쩌다가 한국에 가면 우리 아들들이 늘 하는 잔소리가 있다. “엄마 제발 신호등 좀 지키세요, 여기는 베트남이 아니에요,” 여의도 같은 큰 대로에서도 신호등을 무시하는데, 2차선 밖에 안 되는 우리 동네의 신호등은 나에게는 안중에도 없다. 두리 번 두리 번 살피다가 차 안 오면 팔짝 뛰면서 건넌다. 이 나이에 품위와 교양을 갖추어도 대접을 받을까 말까 한 나이에 경망스럽게 두리 번 거리면서 달음질 쳐 횡단보도를 건너니, 우리 아들들이 엄마와 같이 다니는 것이 창피하다고 하는 것이 당연하다.

그래서 교통신호를 안 지키는 베트남 아내에 대해 한국남편이 짜증을 내는 것을 충분히 이해한다. 나는 그 남편에게 베트남의 교통상황을 이야기 해주고, 내가 여의도에서 무단횡단 하다가 죽을 뻔한 것도 말해 주면서 조금만 기다리라고 차차 변할 것이라고 말해 주었다.

우리도 옛날에 무단횡단 하는 사람들이 많았었다. 그러나 우리는 금방 시정이 되었다. 그러나 베트남은 시정이 되지 않는다. 그 이유는 오토바이의 영향 때문으로 보인다. 오토바이는 폭이 좁아 날렵하게 위험을 피해 갈 수 있다. 사람이 무단 횡단을 해도 오토바이는 살짝 피해서 잘 간다. 그리고 길이 막히면 인도로 올라가서 간다. 이렇게 유연성이 뛰어난 오토바이가 주 교통수단이 되다 보니 엄격한 교통질서가 세워지지 않고 있다.

호치민 출장을 갈 때 였다. 노이바이 공항 고속도로 중간쯤 남롱 4거리에서 차가 막혔다. 조금 있으면 풀리겠거니 했는데 30분이 지나도 그대로 였다. 급한 성질에 차에서 내려 도대체 어찌된 영문인지 알아보기 위해 빼곡히 정차되어 있는 차들을 뚫고 가보니, 4거리에서 신호등을 지키지 않고 차들이 서로 먼저 가려고 차 머리를 들이대다가 그만 빼도 박도 못하게 얽혀 버리고 만 것이다. 결국 나는 그날 비행기를 놓치고 말았다. 교통신호 지키기, 이 작은 질서 하나가 국가 발전에 얼마나 지대한 영향력을 미치는지 베트남 인민들은 아직 잘 모르고 있는 것 같다.



-----------------------------------------------------------------------------------

Bài Viết mở đầu
권두칼럼- 베트남판



ĐIỀU ĐÁNG SỢ NHẤT Ở VIỆT NAM

Kim Young Shin/ PGĐ Trung tâm Giao lưu Văn hóa Việt Hàn

Điều tôi sợ nhất khi sống ở Việt Nam đó là việc sang đường. Trong số trước, tôi đã nhắc đến việc gia đình tôi sống gần một khu nghĩa trang công cộng khiến tôi cảm thấy vừa sợ hãi vừa lo lắng. Thế nhưng tất cả những điều đó chỉ là cảm giác mà thôi. Người đã khuất làm sao có thể làm hại người sống được. Thế nhưng việc băng qua đường thì lại hoàn toàn khác. Mỗi khi qua đường, tính mạng của tôi như đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc. Mặc dù đã sống ở đây hơn 20 năm, nhưng khi phải qua đường, tôi luôn có cảm giác mình bị tổn thọ mất 10 năm.

Mấy tháng trước tôi nhận được một cuộc điện thoại từ Hàn Quốc của một người đàn ông có vợ là người Việt Nam vừa mới đến Hàn Quốc chưa được bao lâu. Người đàn ông đó ngay lập tức thổ lộ một tràng: “Sao vợ tôi chẳng chấp hành tín hiệu đèn giao thông gì hết? Đang còn đèn đỏ mà cứ thế băng qua đường, cô ấy không muốn sống rồi chăng?”. Khi nghe những lời ấy, tôi phá ra cười, bởi vì tôi cũng có những hành động tương tự khi ở Hàn Quốc.

Khi tôi lần đầu tiên đặt chân đến Việt Nam, khi ấy chưa hề có cái gọi là đèn tín hiệu giao thông. Cũng chẳng có vạch sang đường. Muốn qua đường ở đâu thì cứ thế mà qua. Mấy năm sau đó, trên đường phố Hà Nội dần xuất hiện đèn giao thông và vạch sang đường. Thế nhưng không dưới một lần, tôi suýt chết vì qua đường theo tín hiệu của đèn giao thông. Rõ ràng là tôi đã nhìn thấy đèn màu xanh dành cho người đi bộ được bật lên rồi, thế mà từ cả hai bên, ô tô và xe máy cứ lũ lượt lao tới vun vút. Sau mấy lần như thế, tôi đã rút ra kinh nghiệm là không nhìn tín hiệu giao thông mà cứ chờ đến khi thấy đường vắng một chút là băng qua đường.

Chính vì đã quen với kiểu sang đường như vậy, nên khi quay trở về Hàn Quốc, tôi vẫn tiếp tục băng qua đường mà không màng đến tín hiệu giao thông. Thế là tôi lại suýt chết một lần nữa. Ngay giữa khu trung tâm ở Yeoido, nơi đường 8 làn rộng thênh thang, thế mà tìm thế nào cũng không thấy vạch sang đường hay hầm đường bộ, trong khi tòa nhà tôi cần đến đã ở ngay bên kia đường. Tôi bèn quan sát hai bên đường, thấy không có xe nào nên tôi cứ thế băng qua. Chẳng hiểu tại sao đến giữa đường, một loạt các xe ô tô ở đâu đến cứ vùn vụt lao tới với tốc độ nhanh khủng khiếp làm tôi cứ tưởng mình sẽ bỏ mạng ở nơi đó. Tốc độ trung bình của xe ô tô ở Việt Nam vào khoảng 30~40km/h, trong khi ở Hàn Quốc là 80km/h. Chính vì thế chỉ trong nháy mắt, tôi đã thấy mình như bị nuốt chửng trong dòng xe cộ lao vun vút. Trong giây phút ấy tôi chỉ mong các lái xe phát hiện ra tôi mà tránh đi kịp thời.

Với một người đã từng sống hơn 30 năm ở Hàn Quốc mới chuyển tới Việt Nam mà còn như vậy, thì đối với những cô dâu vừa mới tới Hàn Quốc thì rất khó để họ ngay lập tức chấp hành tín hiệu đèn giao thông. Do đó, trong chương trình giáo dục tiền hôn nhân ‘Lớp trải nghiệm văn hóa Hàn Quốc’ của Trung tâm dành cho phụ nữ Việt Nam di cư theo diện kết hôn, chúng tôi đã không ngừng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chấp hành luật lệ giao thông khi sinh sống tại Hàn Quốc. Chắc chắn các ông chồng Hàn Quốc sẽ cảm thấy tức giận khi thấy vợ mình không chấp hành luật giao thông như thế. Tôi rất thấu hiểu tâm trạng đó. Bởi vì mỗi khi tôi trở lại Hàn Quốc, câu nói tôi thường nghe thấy từ con trai mình đó là: “Mẹ làm ơn tuân thủ tín hiệu đèn giao thông đi. Đây có phải là Việt Nam đâu”. Ngay cả đại lộ 8 làn xe ở Yeoido cũng không ngăn cản tôi vi phạm luật giao thông, thì con ngõ nhỏ với 2 làn xe ở khu phố nơi tôi sống đương nhiên chẳng là gì. Chỉ cần quan sát cẩn thận hai bên thấy an toàn là ngay lập tức tôi băng sang đường. Ở cái tuổi này chẳng ai quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình. Thế nên khi con trai tôi nhìn thấy tôi cứ thản nhiên băng qua đường mà không để ý đến đèn tín hiệu, chắc phải cảm thấy xấu hổ lắm.

Do vậy, tôi rất thấu hiểu tâm trạng tức giận của các ông chồng Hàn Quốc khi thấy vợ mình không chấp hành tín hiệu đền giao thông. Tôi đã giải thích cặn kẽ để anh ta hiểu được tình hình giao thông ở Việt Nam, đồng thời cũng kể lại câu chuyện tôi suýt chết ở Yeoido, và thuyết phục anh ta chờ thêm một thời gian nữa sẽ thấy được những sự thay đổi trong hành vi của vợ anh ta.

Ngày xưa, ở Hàn Quốc, cũng có rất nhiều người băng qua đường không theo tín hiệu của đèn giao thông. Nhưng sau này chúng ta đã sửa được thói quen không tốt đó. Còn Việt Nam thì vẫn chưa làm được. Có lẽ nguyên nhân là do xe máy. Xe máy vốn không chiếm nhiều diện tích mặt đường, khi gặp nguy hiểm có thể nhanh chóng luồn lách tránh né. Nếu đường tắc có thể leo lên vỉa hè để đi. Khi loại phương tiện có tính linh hoạt cao như xe máy trở thành loại phương tiện chính, rất khó để xây dựng một văn hóa giao thông đề cao việc nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ giao thông.

Tôi còn nhớ một lần, tôi phải đi công tác. Trên đường ra sân bay Nội Bài, đoạn qua ngã tư Nam Hồng đã xảy ra tắc nghẽn giao thông. Tưởng chừng chỉ nghẽn một chút là có thể đi được, nhưng đã 30 phút trôi qua mà vẫn không thấy có chuyển biến gì. Vốn nóng tính, tôi liền xuống xe, len lỏi qua những dòng xe bị lèn chặt cứng để xem sự thể ra sao. Hóa ra các phương tiện không ai chịu chấp hành tín hiệu giao thông, cũng không ai chịu nhường ai, ai cũng muốn mình đi trước, nên cuối cùng là đối đầu nhau ở giữa ngã tư đường, dẫn đến toàn bộ dòng phương tiện bị nghẹt cứng ở đó suốt một lúc lâu. Ngày hôm đấy tôi suýt trễ máy bay. Có lẽ người Việt Nam vẫn chưa nhận thức được, chấp hành nghiêm túc tín hiệu đèn giao thông, một hành động tưởng chừng như nhỏ nhặt đó, cũng có thể ảnh hưởng rất lớn tới sự phát triển của một quốc gia.

Người dịch: Ngô Thanh Hà/ Trưởng Đội Dự án Giáo dục -Trung tâm Giao lưu Văn hóa Việt Hàn
facebook tweeter line
게시판
번호 제목 작성자 등록일 조회수
91베트남의 숨겨진 위력 - 싱싱베트남뉴스 119호한베문화교류2014.10.021824
90베트남의 전당포 껌도(Cam do), 여기서 무슨 일이?- 싱싱뉴스118한베문화교류2014.08.061581
89베트남 여성, 무거운 짐을 벗어 버리고 한국으로-싱싱뉴스117호한베문화교류2014.08.051986
88왜 베트남여자는 한국남자를 좋아하는가? - 싱싱뉴스 116호한베문화교류2014.06.258044
87길거리 시체 - 싱싱뉴스 115호한베문화교류2014.03.21976
86福을 찾아 떠나는 여행-싱싱베트남Culture 114호한베문화교류2014.02.05613
85어색한 베트남의 성탄절-싱싱베트남Culture 113호한베문화교류2013.12.27697
84베트남에서 가장 불쾌한 것-싱싱베트남Culture 112호한베문화교류2013.12.021285
83영웅을 세우는 나라-싱싱베트남Culture 111호한베문화교류2013.12.02648
82남편의 뺨을 때리는 베트남 아내-싱싱베트남Culture 110호한베문화교류2013.12.021035
81사람을 공격하는 베트남의 쥐-싱싱뉴스 109호한베문화교류2013.12.02681
80벳남의 명물 오토바이-싱싱뉴스 108호한베문화교류2013.12.02681
79문신하는 베트남의 잉어-싱싱뉴스 107호한베문화교류2013.12.02657
78여자 하나, 남자 둘-부엌 신神의 삼각관계-싱싱뉴스 106호한베문화교류2013.12.02671
77베트남 사람의 마음을 사로잡으려면-싱싱뉴스 105호한베문화교류2013.12.021934
>> 베트남에서 가장 무서운것-싱싱뉴스 104호한베문화교류2013.12.02990
75관 뚜껑을 다시 열고-싱싱뉴스 103호한베문화교류2012.12.261319
74무덤 가까이-싱싱뉴스 102호한베문화교류2012.12.26749
73불장난이 아닙니다-싱싱뉴스 101호한베문화교류2012.12.261101
72도박으로 이어지는 축구-싱싱뉴스 100호한베문화교류2012.12.261078
12345